Phim Oshin
Mỗi ngày trôi qua với tôi bây giờ chẳng khác gì địa ngục. Nơi bình yên nhất lại chính là nơi tôi cảm thấy sợ mỗi khi nghĩ đến nó. Tôi sợ về nhà, sợ chứng kiến cảnh cãi vã, xô xát giữa 3 người phụ nữ: mẹ - vợ - ô sin.
Nghe ra thì thật nực cười và không ít người lại đặt câu hỏi vì đa phần như những người đàn ông khác thường khốn khổ khi ở giữa hai làn đạn mẹ chồng - con dâu chứ có mấy ai phải phải sống trong cảnh xâu xé của 3 người đàn bà?
Nhìn lại quãng thời gian đã chịu đựng, tôi giật mình và thấy phục sự thân mình. 2 năm qua tôi đã phải sống giữa 3 "làn đạn". 2 năm qua tôi chưa một ngày nào được hưởng trọn vẹn một ngày bình yên trong căn nhà nơi gia đình tôi đang sống. Tôi cũng đã vượt qua quãng thời gian khốn khổ đó và sẽ còn phải tiếp tục sống trong cảnh đó đến bao giờ nữa. Bế tắc nhưng tôi không thể tìm ra lối thoát. Bỏ mẹ thì tôi mang tiếng bất hiếu, bỏ vợ, con thì mang tiếng bất nghĩa, bỏ ô sin thì không có ai thay tối quán xuyến toàn bộ công việc nhà cửa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét